Khắc logo lên quà tặng: tới đâu là vừa, quá đâu thành quảng cáo
Hai bài trước nói quy trình đặt số lượng lớn và cách chọn món hợp người nhận. Bài này nói chi tiết mà mọi đơn quà doanh nghiệp đều phải quyết: gắn thương hiệu lên món quà tới đâu.
Hai bên muốn hai thứ khác nhau: doanh nghiệp muốn được nhớ tới, người nhận muốn một món dùng được. Cân được hai thứ đó thì quà mới ở lại trên bàn thay vì trong ngăn kéo.
Nguyên tắc gốc
Nói thẳng một câu rồi triển khai: logo càng to thì món quà càng giống vật quảng cáo, và vật quảng cáo thì người ta không giữ.
Một món đẹp có dấu nhỏ kín đáo được dùng nhiều năm, và mỗi lần dùng là một lần nhớ tới. Một món in kín thương hiệu được nhìn đúng một lần rồi cất — tính ra hiệu quả ngược lại với ý định.
Đặt ở đâu
- Mặt đáy, mặt sau, mặt trong — chỗ người nhận thấy mà người ngoài không thấy. Đây là lựa chọn hợp nhất với quà biếu.
- Một góc nhỏ ở mặt trước nếu muốn hiện diện, nhưng phải nhỏ.
- Trên hộp, trên thiệp, trên túi — đây là chỗ để thương hiệu thoải mái nhất, vì bao bì rồi cũng bỏ đi.
- Tránh chính giữa mặt chính của món đồ, trừ khi đó là vật dùng nội bộ như đồ lưu niệm cho nhân viên.
Cỡ và cách thể hiện
- Nhỏ hơn mình nghĩ một bậc — gần như mọi bản duyệt đầu tiên đều để logo to hơn mức cần.
- Một màu hoặc khắc chìm nhìn sang hơn in nhiều màu.
- Bỏ khẩu hiệu và địa chỉ; tên là đủ, còn lại để trên thiệp.
- Đừng khắc năm nếu muốn món dùng được lâu.
- Xem thử trên vật thật chứ đừng duyệt trên bản vẽ — cùng một cỡ mà trên màn hình với trên tay khác hẳn.
Cách khắc theo chất liệu
- Gỗ — khắc chìm ăn màu tự nhiên, bền và nhìn mộc.
- Kim loại — khắc hoặc ăn mòn nhẹ; in trên kim loại thì lâu ngày bong.
- Đá và gốm — hỏi kỹ, vì có loại khắc được có loại dễ nứt; nên thử trên một mẫu trước.
- Vải — thêu bền hơn in.
- Da — dập chìm nhìn sang và không bong.
Luôn làm một mẫu thật rồi mới chạy cả lô — đây là quy tắc chung, nhưng với phần khắc thì càng đúng vì lỗi khắc không sửa được.
Khi nào nên bỏ hẳn logo
Có mấy trường hợp mà không gắn gì lại đúng hơn:
- Quà cho đối tác quan trọng — món trần với một tấm thiệp có chữ ký tay nói được nhiều hơn.
- Quà cho khách hàng cá nhân, thứ họ sẽ dùng ở nhà chứ không ở văn phòng.
- Món liên quan tới nếp nhà — gắn thương hiệu lên đó thường không hợp.
- Món giá trị cao; logo trên món đắt tiền dễ làm giảm giá trị cảm nhận.
- Khi bên nhận có quy định về nhận quà — món có thương hiệu rõ ràng càng dễ vướng.
Cá nhân hoá từng người nhận
Đây là hướng ngược với logo và thường hiệu quả hơn hẳn:
- Khắc tên người nhận thay vì tên công ty mình — món có tên mình thì gần như không ai bỏ đi.
- Chi phí thêm không nhiều với đơn vừa phải, nhưng cần thêm thời gian và cần danh sách chính xác.
- Kiểm chính tả tên từng người, hai lần. Khắc sai tên còn tệ hơn không khắc.
- Cẩn thận với dấu tiếng Việt — hỏi bên làm xem thiết bị của họ khắc được dấu không, đừng để tới lúc nhận hàng mới biết.
- Không chắc tên viết thế nào thì bỏ qua người đó, đừng đoán.
Cách này đổi trọng tâm món quà: từ chỗ nói về người tặng sang chỗ nói về người nhận. Và nghịch lý là người tặng lại được nhớ lâu hơn.
Bao bì mang phần còn lại
- Hộp và túi là chỗ để thương hiệu thoải mái, và nó vẫn làm trọn việc nhận diện.
- Thiệp kèm nói được điều mà logo không nói được — một câu cảm ơn cụ thể.
- Đừng tiếc tiền hộp: cùng một món, hộp tử tế nâng cảm nhận lên rõ rệt.
- Kiểm chính tả trên mọi thứ in ra. Sai một chữ trên năm trăm tấm thiệp là hỏng cả đơn.
Một phép thử đơn giản
Trước khi duyệt mẫu, tự hỏi: "Nếu không phải là quà tặng, mình có mua món này về dùng không?"
Còn muốn thì đó là món quà. Không muốn vì logo quá to thì người nhận cũng vậy — và lúc đó thu nhỏ logo lại là việc rẻ nhất trong cả đơn hàng.